Văn Tế Nghĩa Sĩ Chứng Khoán

Thảo luận trong 'Thư Giãn' bắt đầu bởi Quy Lee, Thg 8 9, 2018.

  1. Quy Lee

    Quy Lee Auto Bots

    Tham gia ngày:
    Thg 7 25, 2017
    Bài viết:
    399
    Xem: 32
    Nhớ khi xưa
    Các bác côi cút làm ăn, toan lo nghèo khó
    Chưa quen tài khoản, đã tới sàn đâu
    Chỉ biết ruộng trâu, ở trong làng bộ
    Việc cuốc, việc cày, việc bừa, việc cấy, tay vốn quen làm
    Nhập tiền, tập nhập lệnh, mắt chưa từng ngó
    Nay
    Nghe tiếng sàn phập phồng hơn mươi tháng
    Trông lợi cao như trời hạn trông mưa
    Mùi xèng tanh hấp dẫn máu ganh đua
    Ghét lao động như nhà nông ghét cỏ
    Bữa thấy CE màu tím ngắt, muốn tới ăn ngay
    Ngày xem bảng xanh rì, muốn ra hốt của
    Khá thương thay
    Vốn chẳng phải CEO hay dân kinh tế
    Mà chỉ là buôn bán nhỏ linh tinh
    Lại thêm
    Mười tám chiêu phân tích đâu biết tập rèn
    Chín chục kiểu làm giá chẳng chờ bày bố
    Thế cho nên
    Một đợt giảm sâu, ngàn năm bia tỏ
    Giấc sàn trường tưởng rằng chữ hạnh, nào hay da ngựa bọc thây
    Trăm năm chứng khoán ấy chữ quy, nào ngờ gươm hùm treo mộ.
    Ôi thôi thôi
    Đau đớn bấy, mẹ già ngồi khóc trẻ, ngọn đèn khuya leo lét trong lều
    Não nùng thay, vợ yếu chạy tìm chồng, cơn bóng xế dật dờ trước ngõ
    Thác mà trả hết non rồi nợ, danh thơm đồn sáu tư tỉnh chúng đều khen
    Thác mà tài khoản có để thờ, tiếng ngay trải muôn đời ai cũng mộ.
    Sống đánh chứng, thác cũng đánh chứng, linh hồn theo giúp cổ đông

    Thắng thờ sàn, thua cũng thờ sàn, lời dụ dạy đã rành, một chữ ấm đủ đền công đó.

    Nước mắt mẹ già lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thiêu thân
    Cây hương cổ đông thắp thêm thơm, cám bởi một câu ham hố.
    Hỡi ôi thương thay !
    Có linh xin hưởng.

    Minh Cận
     
  2. Đang tải...
  3. Quy Lee

    Quy Lee Auto Bots

    Tham gia ngày:
    Thg 7 25, 2017
    Bài viết:
    399
    Hỡi ơi !
    Kèn trống não nề,
    Lòng dân trời tỏ
    .
    Mười năm công xe ôm, xưa ắt còn danh nổi phao câu,
    Một trận vỡ chứng ung, tiền tuy mất tiếng vang như mõ.

    Nhớ khi xưa
    Côi cút làm ăn,
    Toan lo nghèo khổ,
    Chưa quen chứng khóan, đâu tới sàn nhung
    Chỉ biết xe ôm, bán rau chợ nhỏ
    Việc cân, việc đong, việc đo, việc đếm…,tay vốn làm quen;
    Lệnh mua, lệnh bán, lệnh hủy, lệnh gì, …mắt chưa từng ngó.
    Đêm nằm mơ xe hơi nhà lầu thích đến ngứa gan
    Ngày coi thấy gái đẹp nhà hàng muốn ra bá cổ
    Nào đợi ai đòi ai bắt, phen này xin ra sức kinh doanh.
    Chẳng thèm cổ tốt cổ xấu, chuyến này dốc hết tay bộ hổ.

    Khá thương thay
    Vốn chẳng phải đầu cơ, đầu tư, theo dòng dõi phái kinh doanh;
    Chẳng qua là xe ôm, bán bún, mến chứng thì đầu tư tài chính
    Mười tám công ty chứng khóan đang đợi tập rèn;
    Trăm bốn chục công ty niêm yết không chờ bài bố.
    Ngoài cật có manh áo vải, nào đợi mang bao bạc, bao vàng
    Trong tay cầm một sổ đỏ, cần gì phải tiền Đô, tiền Bảng.
    Chân đi dép tổ ong, cũng mua được cổ này cổ nọ;
    Đầu đội nón cối, cũng bán được mã nọ mã kia.
    Chi nhọc xếp hàng, đạp rào lướt tới, coi bảo vệ cũng như không.
    Lấn với thằng Tây, xông vào đặt lệnh, liều mình như chẳng có.
    Ngày lên sàn ngó Trần-Sàn -Xanh Đỏ
    Tối về nhà coi Báo--Mạng-Tivi

    [​IMG]


    Nhưng hỡi ôi!
    Một trận Chứng tan,
    Hai sàn sụp đổ.
    Những ngày đen tối, đâu biết xác phàm vội bỏ.
    Một chốc thương trường, nào hay da ngựa bọc thây.
    Giờ đây tay trắng.
    Tương lai mịt mù
    Nghĩ rằng
    Vì ai khiến nhà đầu tư khó nhọc, ăn tuyết nằm sương?
    Vì ai xui nên nhà cửa tan hoang, xiêu mưa ngà gió?
    Chết không xong vì ôm cổ phiếu , quẳng thì thương, vương thì tội, nghĩ lại thêm buồn.
    Sống vất vưỡng nơi sàn chứng khóan, uống nước lã, gặm bánh mì, nghe càng thêm hỗ.

    Ôi thôi thôi!
    Đau đớn mấy, mẹ già ngồi khóc trẻ, ngọn đèn khuya leo lét trong lều,
    Não nùng thay, vợ yếu chạy tìm chồng, con bóng xế vật vờ trước ngõ.
    Sống mà trả được nợ, danh thơm đồn sáu tỉnh cũng đều khen
    Chết mà như chúa Chổm, tiếng *** trải muôn đời ai cũng chửi
    Sống chứng khóan, thác cũng chứng khóan, linh hồn xin theo các nhà đầu tư học hỏi nọ kia
    Vui cổ phiếu, buồn cũng cổ phiếu, lời dụ dạy vẫn còn một chữ "hối" đủ đền công đó.
    Hỡi ôi!
    Nước mắt đầu tư lau chẳng ráo, thương vì hai chữ Chứng ung.
    Cây nhang nghĩa khí thắp!!!
     
Trả lời qua Facebook

Chia sẻ trang này